Tôi yêu Đấu Tố
Đấu tố cắt đứt mọi sợi dây ngang trong một đám người, chỉ chừa lại sợi dây dọc đi lên trên. Nó dùng được từ bàn ăn gia đình đến Bắc Triều Tiên, và chưa bao giờ hỏng ở đúng cái việc nó sinh ra để làm.
Tôi yêu Đấu Tố.
Đấu tố là kỳ quan thứ 9 của nhân loại.
Với tôi, "đấu tố" là từ đẹp nhất trong từ điển. Đẹp hơn "công lý", vì công lý thì đắt và chậm. Đấu tố thì rẻ, nhanh.
Nó giải được một bài toán rất khó bằng một cách rất đơn giản.
Hôm nay tôi muốn nói cho bạn nghe vì sao.
Cái mà đám chủ doanh nghiệp/địa chủ đều sợ
Trong bất kỳ đám người nào, từ một gia đình bốn người đến một quốc gia hai trăm triệu dân, cũng chỉ có hai loại dây buộc người ta lại với nhau.
Dây dọc: bạn ra lệnh, người ta nghe. Mối quan hệ: Cha - con, sếp - nhân viên, thầy - trò ...
Dây ngang: hai người ngang hàng nói chuyện với nhau mà bạn (người ở vị thế cao hơn) không nghe được. Ba người ngang hàng cùng thấy một chuyện là sai. Bốn người ngang hàng đi nhậu sau giờ làm, và đến ly thứ sáu thì một người nói to ra cái điều mà cả bốn đều đang nghĩ.

Đó là chỗ âm mưu sinh ra.
Và lịch sử đứng về phía nỗi sợ này. Những kẻ độc tài mất ghế, phần lớn không phải bị đám đông ngoài quảng trường lật đổ. Họ bị chính người trong nhà hạ [1]. Kẻ giết bạn không đứng dưới đường hô khẩu hiệu đâu. Nó ngồi cách bạn hai cái ghế trong phòng họp, và nó cười rất tươi khi bạn nói đùa.
Vậy bài toán đặt ra là: làm sao cắt sạch dây ngang mà vẫn giữ nguyên dây dọc?
Bạn không thể ra lệnh "cấm làm bạn với nhau". Lệnh đó không ai thi hành được, và tệ hơn, nó tự khai ra rằng bạn đang sợ.
Đấu tố giải bài toán đó theo một cách đẹp hơn nhiều.
Đấu tố không cắt dây. Nó làm cho sợi dây trở nên nguy hiểm.
Sau một buổi đấu tố, thứ thay đổi không phải là danh sách nhân sự. Người bị tố thì đi rồi, ai chả thấy, chuyện đó nhàm.
Thứ thay đổi là cái giá của một câu nói thật.
Bạn vẫn ngồi cạnh người đồng nghiệp cũ. Vẫn ăn cơm với anh trai. Vẫn chào bác hàng xóm mỗi sáng. Nhưng bạn không còn nói với họ cái điều bạn thực sự nghĩ nữa. Vì cái người hôm qua đứng lên bục tố người khác, hôm nay đang ngồi cạnh bạn, và đang cười với bạn.
Không ai bị cấm nói chuyện. Người ta chỉ đơn giản là thôi nói thật.

Dây ngang vẫn còn đó, nhìn bằng mắt thì vẫn nguyên. Nhưng nó chết rồi. Và từ giờ, mọi lời chỉ còn chảy theo một hướng duy nhất: đi lên trên.
Nhìn từ trên xuống, cái đám người ấy đẹp lộng lẫy. Ai cũng ngoan. Ai cũng gọn. Lần đầu tiên trong đời, cái sơ đồ tổ chức bạn vẽ hồi mới nhậm chức khớp với thực tế.
Người ta bảo tôi tàn nhẫn. Tôi thì thấy tôi gọn gàng.
Vẻ đẹp thứ hai: ai cũng dùng được, không cần biết gì
Đây là chỗ tôi yêu đấu tố nhất, và tôi cần bạn ngồi với nó một phút cho kỹ.
Trong mọi chuyện khác trên đời, muốn hạ một người giỏi thì bạn phải giỏi hơn. Muốn cãi lại một nhà vật lý, bạn phải hiểu vật lý. Muốn thay thế một người thợ cả, bạn phải làm ra được thứ tốt hơn của ông ta, và ông ta sẽ nhìn vào món đồ đó, và ông ta sẽ biết ngay. Cái rào cản ấy bắt rất nhiều người phải ngồi yên suốt cả đời.
Đấu tố dẹp sạch cái rào cản đó.
Bạn không cần biết một chữ nào về nghề để tố người thợ cả là "thái độ không hợp tác". Bạn không cần đọc nổi một trang sách để tố ông giáo sư là "tư tưởng lệch lạc". Bạn không cần hiểu một tí gì về chuyện làm ăn để tố ông giám đốc là "thiếu tinh thần xây dựng".
Cái giá để tố một người: một câu.
Cái giá để người đó thanh minh: phần đời còn lại. Và thường là không đủ. Vì bạn có thể chứng minh mình không ăn cắp, nhưng bạn không tài nào chứng minh được là mình không có tư tưởng lệch lạc, cũng như không chứng minh nổi rằng trong nhà mình không có một con ma.

Sự lệch lạc ấy, cái sự không cân xứng ấy, là thứ đẹp nhất mà loài người từng nghĩ ra. Nó cho phép kẻ dốt nhất trở thành mối nguy chết người với kẻ giỏi nhất, mà không phải học thêm một chữ nào. Không cần hiểu. Không cần đúng.
Chỉ cần đứng lên trước. Và nói to hơn.
Plato đã hiểu, nhưng ông ấy chỉ hiểu một nửa
Bạn nhớ cái hang chứ [2].
Một đám người bị xích trong hang từ lúc mới sinh, mặt quay vào vách đá, cả đời chỉ nhìn thấy những cái bóng. Rồi một người thoát ra được. Anh ta đi lên, thấy mặt trời, thấy thế giới thật. Và anh ta quay lại hang để kể cho những người còn lại.
Plato viết: đám đông sẽ giết anh ta.
Ông ấy đúng. Nhưng ông ấy không nói rõ họ giết anh ta bằng cách nào. Và đó mới là phần hay nhất, cái phần mà hai nghìn bốn trăm năm nay ít ai để ý.
Người trong hang không thể cãi lý với người đã thấy mặt trời. Họ không có chữ nào để nói về mặt trời. Mọi từ họ có đều là từ để tả cái bóng. Đứng trên sân của lý lẽ, họ thua trắng. Không phải vì họ ngu, mà vì thứ họ cần để thắng thì nằm ngoài cửa hang, ở chỗ mà cả đời họ chưa đặt chân tới.
Nhưng họ có một nước đi. Đúng một nước duy nhất. Và nước ấy luôn thắng.
Tố anh ta.
"Nó nói xấu cái hang." "Nó khinh chúng ta." "Nó bất mãn với sợi xích."
Để nói được bất kỳ câu nào trong ba câu ấy, bạn không cần bước ra khỏi hang một bước.

Đó chính là vẻ đẹp. Đấu tố là vũ khí duy nhất mà người trong hang dùng được để giết người ngoài hang, mà vẫn ngồi yên trong hang, vẫn không phải nhìn mặt trời, vẫn không phải thay đổi một ý nghĩ nào trong đầu.
Và sau khi anh ta chết, cái hang không chỉ yên ổn hơn. Nó còn đúng hơn.
Vì bằng chứng duy nhất rằng có mặt trời vừa được xử lý xong.
Nó dùng được ở mọi cỡ
Cái gì hay thì phải dùng được ở mọi cỡ. Đấu tố dùng cho bốn người cũng như dùng cho hai trăm triệu người, không phải sửa gì.
Bốn người. Bàn ăn.
"Nhìn anh mày kìa. Anh mày học giỏi thế, còn mày thì..."
Câu đó không làm đứa em học giỏi hơn. Nó dạy đứa em một thứ khác, sâu hơn và bền hơn nhiều: rằng nó đáng giá bao nhiêu không phải là chuyện của riêng nó, mà là chuyện so với anh nó. Rằng anh nó không cùng phe. Rằng người duy nhất có quyền phong chức cho nó là mẹ, và muốn lên chức thì chỉ có một đường, là đường đi lên.
Sợi dây ngang giữa hai anh em: đứt.
Hai đứa trẻ đó rồi sẽ lớn. Sẽ đi ăn cưới nhau. Sẽ gọi điện chúc Tết đều đặn. Và sẽ không bao giờ nói thật với nhau một câu nào nữa, cho tới lúc chết.
Đấu tố bản nhỏ nhất. Chạy được trong một căn hộ sáu mươi mét vuông. Không tốn đồng nào. Không cần ai cho phép.
Bốn mươi người. Lớp học.
Sao đỏ.
Bạn mười tuổi. Người ta phát cho bạn một quyển sổ và một chức vụ. Việc của bạn là đi ghi tên bạn cùng lớp. Đi học muộn. Áo không bỏ trong quần. Nói chuyện riêng. Quên khăn quàng.
Và ở tuổi mười, bạn học được bài học đầu tiên trong đời về quyền lực, một bài học mà sau này không trường đại học nào dạy lại nổi:
Muốn lên hạng, cách nhanh nhất không phải là học giỏi hơn. Là ghi tên đứa ngồi cạnh.
Một công ty.
Microsoft, suốt những năm 2000, dùng một cách chấm điểm gọi là stack ranking: mỗi kỳ đánh giá, mỗi nhóm bắt buộc phải có người xuất sắc, và bắt buộc phải có người bị đánh trượt. Kể cả khi cả nhóm đều giỏi. Nhất là khi cả nhóm đều giỏi.
Kết quả, theo phóng sự của Kurt Eichenwald trên Vanity Fair [3]: người ta dồn sức để làm cho đồng nghiệp trông tệ đi, thay vì làm cho sản phẩm tốt lên. Người giỏi bắt đầu tránh làm chung với người giỏi, vì trong một nhóm toàn người giỏi thì vẫn sẽ có một người bị xếp bét và bị đuổi.
Microsoft mất trọn một thập kỷ. Mất điện thoại. Mất tìm kiếm. Bỏ cách chấm điểm đó năm 2013 [4]. General Electric, nơi đẻ ra nó, cũng bỏ.
Nhưng khoan đã. Chú ý cho kỹ cái này, vì đây là chỗ mà mọi người viết về Microsoft đều bỏ sót:
Suốt cái thập kỷ ấy, không một ông sếp lớn nào của Microsoft mất ghế vì cấp dưới bắt tay nhau lật đổ.
Cái hệ thống đó đã chạy chính xác như nó được thiết kế. Nó chỉ chưa bao giờ được thiết kế để làm ra một cái điện thoại.
Một nước. Liên Xô, 1936.
Đây là bản lớn nhất, và tôi vẫn học lại nó mỗi năm.
Stalin không giết kẻ thù của mình. Kẻ thù thì ông ấy xử xong từ lâu rồi. Trong cuộc Đại Thanh trừng, ông ấy giết chính những người Bolshevik trung thành nhất, giỏi nhất, có công nhất. Những người đã cùng ông ta làm cách mạng.
Ba trong năm nguyên soái đầu tiên của Hồng quân: chết. Mười ba trong mười lăm tư lệnh tập đoàn quân: chết. Tám trong chín đô đốc. Năm mươi trong năm mươi bảy tư lệnh quân đoàn. Một trăm năm mươi tư trong một trăm tám mươi sáu tư lệnh sư đoàn [5].
Tukhachevsky bị bắn. Yegorov bị bắn. Còn Blyukher thì không kịp ra tòa, ông ta chết trong tay công an trước đó. Chi tiết nhỏ, nhưng tôi thích nó. Nó cho thấy khi đã chạy trơn rồi thì hệ thống thậm chí chẳng cần đến hình thức nữa.
Tháng Sáu năm 1941, quân Đức tràn qua biên giới. Hồng quân sụp trong vài tuần. Không phải vì thiếu xe tăng, Liên Xô lúc ấy có nhiều xe tăng hơn Đức gấp mấy lần. Mà vì không một sĩ quan nào dám tự quyết bất cứ điều gì khi chưa có lệnh từ trên.
Bốn năm trước, họ đã được dạy rất kỹ chuyện gì xảy ra với người dám tự quyết.
Hàng triệu người chết vì bài học đó.
Stalin chết trên giường, năm 1953, vẫn đang cầm quyền.
Hệ thống đã chạy chính xác như thiết kế. Nó chưa bao giờ được thiết kế để bảo vệ nước Nga. Nó được thiết kế để bảo vệ một người. Và người đó đã được bảo vệ đến hơi thở cuối cùng.
Đây là điều tôi cần bạn hiểu, và cũng là lý do sâu nhất khiến tôi yêu đấu tố:
Đừng chấm điểm một cái máy bằng cái mà người ta hứa nó sẽ làm. Hãy chấm nó bằng cái nó thật sự làm ra [6].
Đấu tố làm ra sự phục tùng. Nó làm rất tốt. Và nó chưa bao giờ hứa sẽ làm ra thứ gì khác.
Trung Quốc, 1966.
Hồng vệ binh là học sinh cấp ba. Mười lăm, mười sáu tuổi. Chúng đấu tố chính thầy giáo của mình: bắt quỳ, đeo bảng, cạo trọc nửa đầu, đánh cho tới khi không đứng dậy nổi.
Hãy nhìn thật kỹ chi tiết này. Nó là chi tiết đẹp nhất trong toàn bộ câu chuyện tôi đang kể.
Đứa đi tố thấp hơn hẳn người bị tố. Về mọi mặt. Một đứa mười lăm tuổi không thể cãi lý với ông giáo sư của nó về bất cứ chuyện gì trên đời.
Nhưng nó có cần cãi đâu. Nó chỉ cần tố.
Và đó không phải là chỗ hỏng của hệ thống. Đó là điều kiện để hệ thống chạy được. Mao cần chính xác như thế. Bởi vì nếu đứa đi tố mà ngang tầm người bị tố, thì đấy là tranh luận. Mà tranh luận thì có thể thua.
Đấu tố phải lệch. Lệch thì mới không bao giờ thua.
Bắc Triều Tiên. Bản hoàn hảo.
Đến đây thì tôi phải ngả mũ.
Mọi nơi khác, đấu tố là một trận. Nó nổ ra khi có biến, càn một lượt, rồi lắng xuống. Đó là một chỗ yếu chết người: giữa hai trận, dây ngang lại mọc lại. Con người là thế. Cứ để yên vài năm là họ lại tin nhau.
Bắc Triều Tiên xử lý chuyện này bằng một ý tưởng mà tôi cho là thiên tài.
Họ không đợi có biến mới đấu tố. Họ đấu tố như người ta quét nhà.
Mỗi tuần một lần, cả nước ngồi lại. Từng người đứng lên tự kiểm điểm mình, rồi phải chỉ ra lỗi của ít nhất một đồng chí khác. Tuần nào cũng thế. Từ khi vào đội thiếu niên cho tới lúc nhắm mắt [7].

Và thế là dây ngang không bao giờ kịp mọc lại. Không cần trại giam cho toàn dân, tốn kém lắm. Chỉ cần bốn mươi phút mỗi tuần, trong đó mỗi người phải nghĩ ra cho được lỗi của người bên cạnh, trước khi người bên cạnh kịp nghĩ ra lỗi của mình.
Cộng thêm cái gọi là songbun, hệ thống chấm lý lịch ba đời. Dây ngang giữa các thành phần bị cắt từ lúc bạn còn chưa biết nói. Trước cả khi bạn kịp có một người bạn nào.
Và khi Jang Song-thaek, chú dượng của lãnh tụ, người quyền lực thứ hai của cả nước, bị xử tử tháng 12 năm 2013, nhà nước không dừng ở chỗ bắn ông ta.
Họ xóa ông ta khỏi các bức ảnh cũ. Khỏi các thước phim tài liệu. Và khỏi kho báo: hơn ba mươi lăm nghìn bài bị gỡ khỏi trang của hãng thông tấn nhà nước, tính cả bản dịch thì khoảng một trăm nghìn. Có những bài họ không xóa, chỉ sửa lại cho tên ông ta biến mất khỏi câu [8].
Dây ngang bị cắt cả trong quá khứ.
Đó là mức hoàn hảo mà Stalin chỉ dám mơ.
Vài lời phàn nàn, và câu trả lời của tôi
Đấu tố làm cho tổ chức yếu đi. Sau vài vòng, người còn lại không phải người giỏi nhất, mà là người vô hại nhất, cộng với kẻ tố giỏi nhất. Cứ thế nó ăn dần vào ruột cho tới khi tổ chức rỗng không.
Đúng. Tôi không cãi một chữ nào.
Mỗi vòng đấu tố, bạn mất đi những người có ý riêng, và giữ lại những người không có ý nào. Sau ba vòng, phòng họp của bạn im phăng phắc, và mọi cái đầu gật cùng một nhịp.
Tôi chỉ hỏi lại một câu: yếu đi so với cái gì?
Nếu bạn muốn làm ra một cái điện thoại tốt, hay muốn giữ được Kiev vào mùa hè năm 1941, thì vâng, đây là thảm họa.
Nếu bạn muốn không một ai trong căn phòng này bắt tay được với nhau để đẩy bạn ra khỏi cái ghế bạn đang ngồi, thì đây là thứ hoàn hảo nhất từng có trên đời.
Chọn đi. Bạn muốn cái gì? Rồi hãy trách.
Đó là lời phàn nàn thứ nhất, và tôi trả lời được.
Còn lời phàn nàn thứ hai thì tôi phải nhận. Đây là một chỗ chưa hoàn hảo của đấu tố chi thuật.
Chỗ chưa hoàn hảo
Khi bạn cắt hết dây ngang, mọi lời chỉ còn một đường để đi: đi lên. Qua tay những người đã học rất kỹ chuyện gì xảy ra với kẻ mang tin xấu.
Bạn cắt dây ngang để không ai âm mưu chống lại bạn.
Bạn thành công. Không còn ai âm mưu chống lại bạn nữa.
Nhưng cũng không còn ai nói thật với bạn nữa.
Bạn ngồi trên đỉnh, và mọi báo cáo lên đến bàn bạn đều đẹp. Mọi con số đều đạt. Mọi cấp dưới đều nhất trí, nhiệt liệt, và rất nhanh.
Và bạn không có cách nào kiểm chứng. Vì muốn biết một lời có phải nói dối không, bạn phải hỏi hai người không quen nhau. Mà cái sự không quen ấy, chính tay bạn đã cắt mất rồi, rất chuyên nghiệp, trong suốt nhiều năm.
Bạn còn nhớ cái hang của Plato không.
Bạn tưởng bạn là người đứng ngoài. Ngoài nắng, trên cao, nhìn xuống đám tù nhân đang cãi nhau về mấy cái bóng.
Không đâu.
Bạn đang ngồi trong cái hang sâu nhất. Cái hang do chính tay bạn xây, bằng đúng cái thuật mà bạn tự hào. Những cái bóng trên vách hang của bạn là các bản báo cáo. Và không còn một ai dám bước vào để kể cho bạn nghe mặt trời trông ra làm sao.
Vì người cuối cùng làm chuyện đó, chính bạn đã cho lôi ra đấu tố.

Tháng Ba năm 1953, Stalin nằm bất tỉnh trên sàn phòng ngủ. Lính gác đứng ngay ngoài cửa. Họ nghe thấy tiếng. Họ không dám vào, vì ông ta đã dặn không được làm phiền, và họ biết quá rõ chuyện gì xảy ra với kẻ làm phiền.
Không ai dám mở cửa.
Đó là lần chạy cuối cùng của cái thuật ấy. Trên chính người đã nghĩ ra nó.
Bây giờ thì dễ hơn ngày xưa nhiều
Nhưng thôi, đừng buồn. Tôi có tin vui cho bạn.
Ngày xưa, muốn đấu tố một người, bạn cần cả một bộ máy: một hội trường, một cái bục, một đám đông được huy động, và quan trọng nhất, sự cho phép của cấp trên. Tốn kém. Không phải ai cũng chơi được. Đấu tố từng là một đặc quyền.
Bây giờ thì không.
Bây giờ bạn chỉ cần một cái nick clone.
Không tốn tiền. Không cần học. Và không phải chịu trách nhiệm gì hết, đây mới là phần đẹp nhất. Vì ngày xưa nằm mơ cũng không có được cái đó. Các anh hùng Hồng Vệ Binh ngày trước còn phải hi sinh để mặt thật ra mà đánh thầy.
Còn cái kỹ thuật thì không đổi một chữ nào so với sáu mươi năm trước: bạn vẫn không cần hiểu gì về cái thứ bạn đang tố. Bạn chỉ cần một câu, đúng nhịp, đúng lúc đám đông đang giận.
Và sau một vụ đấu tố trong group, thứ thay đổi không phải là người bị tố. Anh ta rời group, thế thôi, có ai nhớ đâu.
Thứ thay đổi là hai trăm người còn lại vừa học được một điều. Và họ học rất nhanh:
Và vậy là
Dây ngang: đứt. Không tốn một xu.
Đó là lý do tôi yêu đấu tố. Nó là thứ duy nhất tôi biết mà chạy y hệt nhau từ cái hang của Plato cho tới Facebook, dùng được cho bốn người cũng như cho hai trăm triệu người, không cần bảo dưỡng, không cần bằng cấp, không cần đúng, và luôn luôn giao đúng cái nó hứa.
Nó chỉ chưa bao giờ hứa là sẽ chừa lại cho bạn một chỗ mà còn có người dám nói thật.
Thôi, dài rồi.
Chào các bạn, tôi tiếp tục đăng nhập vào nick clone và đi đấu tố tiếp đây.
Bình
Phụ lục: Citations (8)
- Milan W. Svolik. The Politics of Authoritarian Rule. Cambridge University Press. 2012. Trong số các lãnh đạo độc tài mất quyền bằng con đường phi hiến giai đoạn 1946-2008, phần lớn bị chính người trong nội bộ chế độ hạ bệ, không phải bị dân chúng nổi dậy lật đổ. Đây là nền tảng thực nghiệm cho toàn bộ lý thuyết coup-proofing.
- Plato. The Republic, Book VII (Allegory of the Cave). Plato viết rằng nếu người tù thoát ra, nhìn thấy mặt trời rồi quay lại hang để giải phóng những người còn lại, đám đông sẽ tìm cách giết anh ta.
- Kurt Eichenwald. Microsoft's Lost Decade. Vanity Fair. 2012-08. Phóng sự dựa trên phỏng vấn hàng chục cựu nhân viên Microsoft. Stack ranking buộc mỗi team phải có người bị xếp bét, khiến kỹ sư giỏi tránh làm chung với kỹ sư giỏi và dồn năng lượng vào việc hạ uy tín đồng nghiệp.
- Microsoft kills its controversial employee-ranking system. The Verge. 2013-11-12. Microsoft chính thức bỏ stack ranking sau hơn một thập kỷ áp dụng.
- Robert Conquest. The Great Terror: A Reassessment. Oxford University Press. 1968. Thanh trừng quân đội 1937-1938. Số liệu được tổng hợp lại trên Wikipedia (Great Purge): 3/5 nguyên soái đầu tiên, 13/15 tư lệnh tập đoàn quân, 8/9 đô đốc, 50/57 tư lệnh quân đoàn, 154/186 tư lệnh sư đoàn bị xử bắn hoặc chết trong tay NKVD. Hệ quả trực tiếp là sự sụp đổ của Hồng quân trước Barbarossa tháng 6/1941 dù có ưu thế áp đảo về xe tăng.
- Stafford Beer. The purpose of a system is what it does (POSIWID). 2002. Nguyên tắc cybernetics: đánh giá một hệ thống bằng output thực tế của nó, không phải bằng mục tiêu nó tuyên bố. 'There is no point in claiming that the purpose of a system is to do what it consistently fails to do.'
- Robert Collins. Marked for Life: Songbun, North Korea's Social Classification System. Committee for Human Rights in North Korea (HRNK). 2012. Songbun phân loại công dân theo lý lịch ba đời. Đi kèm là saenghwal chonghwa, các buổi phê bình và tự phê bình định kỳ, nơi mỗi cá nhân phải tự kiểm điểm và chỉ trích đồng chí khác. Báo cáo dựa trên sổ tay nghiệp vụ 1993 của Bộ Công an Bắc Triều Tiên.
- Ewan Palmer. North Korean News Agency Deletes Online Articles. International Business Times UK. 2013-12-16. KCNA và Rodong Sinmun xóa hơn 35.000 bài khỏi kho lưu trữ trực tuyến, chỉ vài ngày sau khi gỡ toàn bộ nội dung nhắc tới Jang Song-thaek. Tính cả bản dịch, con số lên tới khoảng 100.000 bài. Một số bài được biên tập lại để xóa tên Jang.
- Ẩn dụ cái hang của Plato https://tuoitre.vn/ra-khoi-bong-toi-cua-cai-hang-323188.htm